Ngày 3 tháng 9 năm 2009
…Tôi được mọi người quan tâm và giúp đở là nguồn động lực giúp tôi vượt qua lúc khó khăn và bệnh tật lúc trái gió trở trời. Tôi đã nhận được 200 USD. Tôi rất cảm ơn Hội và những người đã quan tâm đến những người như chúng tôi, tôi cảm ơn cậu thanh niên đã đem tiền đến cho tôi và lời tôi muốn nói là tôi rất rất cám ơn mọi người đã giúp đở cho gia đình tôi.
Nguyễn Văn Châu
Sàigon
…………
…Trước hết tôi không có gì hơn, chỉ có tấm lòng xin chân thành cám ơn quý Hội quan tâm. Số quà quý Hội cho là 100USD (bằng tiền Việt nam: một triệu tám trăm hai chục ngàn)
Một lần nữa xin chúc quý Hội hải ngoại, nhờ ơn trên phù hộ toàn gia đình quý Hội được bình an sức khỏe.
Phú Lộc ngày 01-09-2009
…………
…Trong lúc khốn khó nhận được sự giúp đở của Hội. Tôi cùng gia đình vô cùng mừng rỡ> Giửa lúc gió mưa nhiều, buôn bán hàng rong khó khăn, mẹ già 80 tuổi. Phận tôi là anh trai cả trong gia đình là thương phế binh, tàn phế, lại thân ốm đau, vùa từ bệnh viện Chợ Rẫy về. Tôi nhận quà của Hội ngày 30 tháng 8 năm 2009.
Với 200 đô la là món quà không làm sao kiếm được ở đất nước VN nầy, lòng tôi bồi hồi xúc cảm, bàn tay nhân ái cứu giúp tôi cùng gia đình gồm 3 nhân khẩu thật quý hóa vô cùng.
Suốt từ ngày 30-4-1975 đến nay không bao giờ có được. Tôi khóc thật nhiều, cầu mong ơn trên ban phước lành cho quý ân nhân. Càng mở lòng bồ tát cứu giúp anh em TPB chúng tôi khổ lắm- khổ lắm.
Nguyễn Văn Sanh
Bac Liêu
…………
…Gia đình tôi rất cám ơn sâu xa đến quý chiến hữu các cấp đã ưu ái, quan tâm đến hoàn cảnh khó khăn của gia đình tôi, của ít lòng nhiều, một miếng khi đói bằng gói khi no, nhường cơm xẽ áo, lá lành đùm lá rách, nói lên tình cảm thương yêu trìu mến, đùm bọc những TPB còn kẹt lại quê nhà đang đói khổ. Quý chiến hữu không quản ngại gian nan, bỏ ra những thời gian quý báu quyên góp từng đồng tiền mồ hôi, công sức lao động vất vả, cực nhọc để đổi lại một sự an ủi cho những kẻ tàn tật đang sống lây lất của những ngày cuối đời nơi quê nhà
Kính chúc quý vị an vui, hạnh phúc.
Kính chào đoàn kết
Nguyễn Tiến Hưng
Biên Hòa
…………
…Vào ngày 05-09-2009 tôi có nhận được 100 USD do quý hội và ân nhân gởi về làm quà tặng cho tôi..bản thân và gia đình rất lấy làm mừng, thật là quý giá vô cùng, món quà này sẽ giúp tôi vươn lên trong cuộc sống hàng ngày và quên đi bớt nổi đau thương và mất mát của cuộc đời đã rủi ro không may mắn. Xin chân thành gởi lời cảm ơn đến Hội và quý ân nhân đã dành lòng ưu ái cho tôi.
Nguyễn Công Phương
Quãng Ngải
…………
…Lời đầu tiên tôi chân thành gởi lời cám ơn đến quý ông bà , nguyện xin ơn trên ban cho quý ông bà luôn được mạnh khỏe và gia đình quý ông bà luôn thành đạt trên mọi phương diện đang lập nghiệp sinh sống nơi xa quê hương.
Quý ông bà cũng phải bươn chải nhưng vì tình thương yêu đã không quên chúng tôi những người còn ở lại này trong đó có những quân nhân trong hàng ngũ mà ngày xưa đã cùng nhau sát cánh tham gia chiến đấu trong cuộc chiến tranh tại Việt Nam, có người đã ngã xuống để lại cha mẹ già, vợ dại con thơ trở thành cô nhi quả phụ và những người tàn tật những thương phế binh, nhẹ thì cố gắng lao đông tìm mọi cách để tự mưu sinh, người nặng thì đúng là một gánh nặng cho gia đình phải nuôi vì không lao động được .
Thời gian thấm thoát đã qua, đến nay hơn 34 năm ở Việt Nam ,những tổ phụ, những thương phế binh và các cô nhi quả phụ VNCH không được hưởng khoản trợ cấp nào của nhà nước, chỉ có những người của họ mới có chế độ ưu đãi. Bị phân biệt như thế chúng tôi buồn tủi lắm nhưng không biết kêu cầu nơi đâu, và thật là một niềm an ủi cho chúng tôi những người tuổi đã xế chiều,chúng tôi đã được quý ông bà trong Hội nhớ đến và gởi quà về Việt Nam giúp đở và an ủi chúng tôi.
Trần Hữu Khanh
Sàigon
…………
…Lời đầu thư tôi- Vũ Văn Đại
tôi viết lá thư này để thông báo là đã nhận được phần quà 200USD mà Hội gởi đến cho tôi. Sau là lời cảm ơn chân thành đến với tấm lòng hảo tâm cao đẹp. Quý ân nhân đối vối tôi, có thể đối với quý ân nhân thì đó gọi là chút quà, nhưng đối với tôi đó là một sự giúp đở lớn lao giúp cho tôi vượt qua được sự buồn tủi, nhục nhã, khó khăn trong cuộc sống hiện tại.
Tôi là một nạn nhân của chiến tranh, bất hạnh đã vây lấy cuộc đời tôi. Biến thành kẻ tật nguyền, thời gian đã qua lâu tôi không dám nói rằng tôi đã chống chọi lại với số phận. Cho đến hôm nay từ chiến tranh về tôi như người vừa chết đi sống lại. Hiện nay vết thương thân xác đã lành nhưng vết thương lòng không thể nào nguôi. Khi nhìn thấy gia đình trong cảnh khốn khó, mà chính tôi là người trực tiếp gây ra, thân phận tật nguyền mà tôi đã sống được hôm đến nay là nhờ người qua kẻ lại. Nay tôi đã nhận được sự xót thương giúp đở của Hội cùng quý ân nhân tôi mới cho phép mình được tin tưởng vào ngày mai hết phần nhục nhã khó khăn.
Thật cũng không biết nói gì hơn là tôi cùng gia đình vô cùng biết ơn những
tấm lòng ngàn vàng quý báu này, nhờ vào những tấm lòng này tôi nhận thấy như mình được cứu sống thêm một lần nữa trong cuộc sống mà những người không thể tự nuôi sống mình. Như tôi thì không thể nào vượt qua nổi, cho nên có nói ngàn lần cảm ơn. Thưa Hội cùng các ân nhân, cũng thật sự không hề quá đáng chút nào.
Bình Phước
…………
…Kontum VN 02-06-2009
Kính thăm các anh trong chương trình “ cám ơn anh kỳ I và kỳ II”
Chúng tôi vô cùng xúc động khi nhận được khoản tiền mà các anh chị đã gởi tặng.
Trong suốt nhiều năm sống trong nổi “cô đơn” thường xuyên “bị đe dọa” sống bên lề xã hội.
Chúng tôi xin chân thành gởi lời cám ơnđến các anh em trước tình cảm và lòng nhân ái của “tình đồng đội- huynh đệ chi binh” của các anh em trong chương trình “cám ơn anh kỳ I va II” đã quan tâm đến chúng tôi, những người cựu Quân Nhân và là thương phế binh QLVNCH. Những người đã hy sinh xương máu và một phần thân thể cho nền” tự do”.
Văn Đình Quỳnh
…………
…Thơ của một TPB
“Chiến cuộc giờ đây đã tàn rồi
Trở về như một kẻ bỏ rơi
Tháng ngày buồn tủi ai có biết
Sống để cho qua một kiếp người”
Dư Muôn
…………
…Chồng tôi tên: Nguyễn Phiên, Cấp bậc thượng sỉ thuộc tiểu đoàn 3/51-KBC 4887 đã chết ngày 8-4-1967 tại trận tọa dộ 985-683. Số quân 44/301668.
Và một người con trai của tôi tên Nguyễn Thẩm, cấp bậc Trung Úy KBC 6901. số quân 70/21-.521 đã chết ngày 7-10-1972.
Đến ngày hôm nay gia đình tôi đã được Quí Hội giúp đở cho mẹ con chúng tôi, và số tiền là 100US. Chúng tôi đã nhận đủ.
Cuối thư chúng tôi vô cùng biết ơn đến Quý Hội đã thương và giúp đở. Qúy Hội nhận cho lòng biết ơn sâu xa của chúng tôi.
Nguyễn Thị Mùi
…………
…Hôm nay tôi đã nhận được quà của Hội là 200 đô la Mỹ. Tôi và gia đình mừng quá. Kính thưa ông hội trưởng, hoàn cảnh của tôi kề ra rất đau khổ, quanh năm mù mịt không có ánh sáng để được nhìn thấy người đời. Đầu năm 2008 tôi cũng có nhận được sự trợ giúp của Hội một lần và hôm nay lại nhận thêm một lần nữa, thật là mừng cho gia đình tôi.
Xin thay mặt gia đình xin chân thành cám ơn ông Hội Trưởng và quý ân nhân trong hội nhiều lắm.
Kính chào.
Lê Hai
Huế- Thừa Thiên
…………
…Tôi may mắn được qúy ân nhân quan tâm cho 100 USD đầu tiên. Đây là khoảng tiền lớn đối với tôi và những người tàn tật khó khăn khác, và tôi cảm nhận được tấm lòng, tình thương của quý Hội, quý ân nhân còn to lớn hơn nữa. Tôi vô cùng xúc động, niềm vui nổi buồn xen lẫn và tôi không làm chủ được cảm xúc…
Lê Liểu
Quảng Nam
…………
Một hoàn cảnh đáng thương.
Trích một đoạn thư của TPB Nguyễn Thanh Tâm.
…Tôi đã nhận được số tiền 200USD của quí Hội gởi. Số tiền đối với tôi vô cùng quý giá về vật chất lẫn tinh thần trong lúc khó khăn này. Nếu không có số tiền này không biết làm sao để trả tiền bệnh phí.
Ngày 11-2-1974 trong lúc tham gia hành quân tại Tiểu khu Vĩnh Long tôi đã bị thương tật là cụt chân phải, mất bắp chuối và bể xương gót chân trái còn miễng đạn và thuốc súng trong chân nay đã chuyễn qua ung thư phải cắt nốt chân trái.
Vài hàng chữ để xin chia xẻ tâm sự của một TPB đã gặp nhiều bất hạnh trong cuộc đời. Xin cho tôi được gởi lời cám ơn sâu sắc đến các anh chị trong Hội và các nhà hảo tâm đã giúp cho tôi và gia đình vượt qua khó khăn. (Hội đã gởi thêm 200USD để anh Lâm sắm xe lăn và làm vốn sinh sống)
………..
…Vừa qua em nhận được tiền Hội gửi về cho, số tiền 200USD. Thật vô cùng cảm động, mừng lắm không ngăn được dòng nước mắt. Tháng vùa rồi, em đau ốm luôn. Nay đã khỏe nên vội vàng viết đôi dòng gửi đến Hội để tỏ lòng biết ơn sâu sắc của em. Tấm lòng nhân hậu, dành tất cả tình thương vô hạn của quý Hội đã dành cho . Cho em từng chén cơm, tấm áo, vì cuộc sống quá khó khăn của đời thưởng. Số phận em tàn tật, không làm gì được, biết sống ra sao khi số phận an bài nghiệt ngã.
Nơi phương trời xa thẳm em nhớ bà nhiều lắm, biết làm sao gặp được bà, chỉ biết đến tên của bà. Lòng em bâng khuâng trong ký ức bà ơi.
Đời em đen tối, giữa màn đêm, bà là ánh trăng, soi sáng chỉ đường.
Nguyễn Văn Đức
Đà Nẳng
………..
…Kính thưa quí Hội, tôi vừa nhận được 200 USD do Hội gởi cho vào ngày 20-6-2009 và tôi dùng mỗ mắt còn lại nay được khả quan hơi nhìn thấy được khoảng 20m, đi lại dể dàng hơn trước, tôi cùng gia đình thành tâm đội ơn Hội và quí ân nhân hội viên. Thật sự đời sống tàn phế như tôi khó khăn lắm, không thể làm ra tiền, khó mà vay mượn. Nhờ sự quan tâm của Hội xét giúp đở, đời sống có phần bớt vất vả. Lần trườc tôi sửa chữa lai nhà ở, lần nầy điều trị mắt, hai kỷ niệm tôi không bao giờ quên ơn nghĩa của Hội đã giúp đã giúp đở cho tôi. Mỗi khi tôi dòm lên nóc nhà thấy kín đáo là tôi nhớ đến quí Hội. Tôi không biết nói gì hơn.
Phạm Văn Bông
Cần Thơ
………..
…Ngày tháng đã trôi qua, bản thân tôi chỉ biết chăm sóc đôi nạn để làm phương tiện đi lại cho mình. Trăm nghìn khó khăn chẳng biết chỉ vào đâu. Nhờ sự chiếu cố giúp đở của Hội mà tôi đã tự tin để sống cho qua ngày. Sự đơn côi của tôi chỉ có Hội và các ân nhân ở bên này là niềm an ủi và cũng là niềm động viên to lớn đối với tôi.
Tôi chẳng biết nói gì hơn, Xin cảm ơn Hội và ân nhân đã tạo điều kiện giúp đở cho tôi được sống trong những tháng ngày còn lại. Cuối cùng tôi luôn kính chúc đến Hội và ân nhân lời chúc sức khỏe, hạnh phúc và luôn luôn thành đạt.
Hồ Bá
Quảng ngãi
………..
…Vừa rồi tôi đã nhận được 100USD, hai vợ chồng tôi rất bùi ngùi cảm động. Hai vợ chồng ngồi suy nghỉ 100USD này để làm gì? Trước hết là phải đi mua một cáí giường và một chiếc chiếu, một cái mền. Thật hơn 30 năm 2 vợ chồng ăn nằm giữa đất không có cái giường, chiếc chiếu dùng, chỉ dùng bao bố để đắp thôi, có những đêm trời mưa bầy kiến bò vào tấn công, 2 vợ chồng phải thức cả đêm không ngủ được.
Vậy nay đã được đồng bào hải ngoại giúp đở gia đình tôi thoát cảnh cơ hàn.
Phạm Văn Lên
Long An
………..
…Tôi là TPB Trần Quang Trung (cụt 1 cánh tay phải) có nhận của qúi Hội 200USD ngày 8-4-2009. Gia đình chúng tôi chân thành cám ơn quí ân nhân đã trợ giúp và quan tâm đến hoàn cảnh khó khăn của tôi.
Tôi sẽ trả nợ, mua thuốc men và lo ăn học cho đứa con gái độc nhất đang học lớp 12, chuẩn bị thi tốt nghiệp vào đại học. Sự quyên góp của quí Hội làm cho những anh em TPB chúng tôi ở quê nhà không quên được, làm ấm lòng trái tim của tất cả những mảnh đời bất hạnh.
………..
…Tôi đã nhận được 200USD của quí ân nhân gởi về quê nhà giúp đở gia đình chúng tôi. Tiền của quí ân nhân gởi cho tôi đã giải quyết được một số vấn đề khó khăn trong gia đình chúng tôi. Tôi đã mua được gạo và một số đồ dùng trong nhà. Tôi thành thật biết ơn quí Hội Đoàn đã giúp đở gia đình chúng tôi, thật trân trọng và cảm xúc biết bao. Tôi đón nhận sự giúp đở của quí ân nhân với tất cả niềm hân hoan vui mừng như nhận được sự khuyến khích để quên đi sự khổ hạnh của cuộc đời mình. Tôi xin muôn lần cảm tạ tình người cao quí của các vị ân nhân.
Trịnh Văn Thanh
Sài Gòn
……….
…Tôi phế binh Trần Quang Thanh rất vui mừng và xúc động quí Hội HO/TPB và quí ân nhân đã tạo điều kiện, quan tâm gởi cho 200USD giúp đở cho gia đình tôi đang gặp khó khăn torng cuộc sống.
“ Nhiều điều phủ lấy giá gương
Giúp người thương tật tìm đường sinh nhai”
Những cử chỉ ấy, tôi không thể nào quên được, xin quí Hội HO/TPB, quí ân nhân nơi hải ngoại nhận nơi đây lòng tri ân của gia đình tôi. Biết rằng cuộc sống của người phế nhân là gánh nặng cho gia đình và xã hội..với sự quan tâm và giúp đở như thế này..không khác gì một phao nổi, một cầu nối để cho người thương phế binh “ thoát hiểm vượi khó:
Một lần nữa không quên kính gởi đến quí Hội HO/TPB, quý chiến hữu, quý ân nhân cùng gia quyến nơi hải ngoại lời chúc sức khỏe, vạn sự an lành.
Sài Gòn
………..
..Nay, tôi viết đôi dòng chữ này để hồi báo đến quí cơ quan là bản thân tôi đã có nhận được tiền của Hội gởi cho là 50USD, lần đầu tiên, khiến tôi vô cùng xúc động!
Trong thời gian qua, từ khi chồng chết đến nay, gia đình tôi mới nhận được sự quan tâm giúp đở của Hội. Trước hết, tôi xin cảm ơn quý ông trong Hội. sau nũa là tôi có đôi lời tâm sự đầu tiên cùng quý ông: Cuộc sống của gia đình tôi: từ khi chồng qua đời, cả 4 mẹ con tôi vẫn đùm bọc. sống hẩm hiu, chật vật, kham khổ vô cùng!
Nay được quí ông chếu cố, quan tâm cả vật chất lẫn tinh thần như vậy, tôi lấy làm hạnh phúc. Chính là nguồn an ủi lớn đối với cộc đời tôi.
Người viết
Dương Thị Ngọc Anh
…………
…Thưa Hội cùng quý ân nhân, nhận được món quà cứu giúp của Hội mà tôi vô cùng sung sướng và hạnh phúc, trong lúc hoàn cảnh gia đình vô cùng khó khăn, thiên tai lũ lụt làm hư hại hết mùa màng, bản thân thương tật, yếu đuối,nhà cửa thì gió tốc mái, hư hại. Tôi cũng không biết kêu cứu vào đâu, dựa vào đâu để tu bổ lại.
Vậy mà Hội đã quan tâm cứu xét, cứu giúp cho tôi phần quà thật vô cùng to lớn đối với gia đình tôi, tôi cũng không biết lấy gì đền đáp công ơn và sự thương xót to lớn của Hội cùng quý ân nhân, đã cứu giúp cho gia đình tôi phần quà thật quý báu trong lúc khó khăn này
Việt Nam ngày 14 tháng 9 năm 2009
N.Quảng Nam
…………
…tôi là nạn nhân cuộc chiến năm 1975 tàn phế 100%…Kính thưa qúy Hội, trước năm 1975 tôi là một thanh niên khỏe mạnh tham gia vào quân đội miền Nam Việt Nam, có bổn phận trách nhiệm bảo vệ lãnh thổ, làm một quân nhân gương mẫu, là một sĩ quan ưu tú can đảm gan dạ, tham gia rất nhiều trận chiến, tran chiến cuối năm 1974 đành phải hy sinh thân thể gởi lại chiến trường hai tay ,một chân, và đôi mắt.
Chiến tranh kết thúc ngày 30-4-1975 qúy vị được phần may mắn ra đi sống nơi vùng trời diểm phúc thành đạt và đầy hy vọng, riêng tôi là người không may mắn, mảnh đời bất hạnh, sống lây lất lang thang ngoài lề xã hội, còn bị đối xữ phân biệt, vất vả thấm thoát trên 30 năm rất là đau khổ.
Hôm nay tôi viết thư này gởi đến Hội mong nhờ tình huynh đệ lá lành đùm lá rách, giúp đở chút ít thuốc men để giảm phần đau đớn trong nhũng ngày còn lại của cuộc đời tôi, chân thành cám ơn ông bà.
Mỹ Trạch ngày 28 thán 9 năm 2009
Thiếu úy phế nhân
45/147.549 (Khánh Hòa)
Vợ viết thay
Nguyễn Thị Thanh Thư